Nuoc My trong toi

Mục đích ban đầu của blog này là nhằm chia sẻ với các bạn những thông tin về học bổng toàn phần Master tại châu Âu. Sau gần hai năm hoạt động, tôi nhận thấy rằng mình cần chia sẻ thêm một chút về cuộc sống du học của bản thân, có thể nó sẽ truyền thêm chút ít lửa cho ước mơ du học của các bạn, và biết đâu cũng sẽ truyền lửa cho chính bản thân tôi nữa mỗi khi đọc lại:-). Bài viết đầu tiên của mục này tôi muốn viết về nước Mỹ, nơi tôi đang thực tập và cũng là hoàn thành luận văn cho chương trình Master bên Hà Lan.                                                                                                                                                                                                                                    

 

…Nhanh quá, vậy là tôi đã đi gần hết nửa quãng thời gian thực tập ở Mỹ rồi. Ngày đầu tiên đặt chân tới nơi đây, tôi vẫn còn nhớ cái cảm giác gió thổi mát lạnh lăn dọc sống lưng khi mới bước chân ra khỏi ga tàu điện ngầm Midtown để bắt taxi về nhà anh bạn. Thời tiết mát dịu ở Atlanta lúc này sao mà giống Hà Nội quá, làm tôi nhớ lại hồi cấp 2 vẫn hay cùng đám bạn tối tối cứ ngồi trên bờ tường khu bể nước hóng gió, rôm rả với nhau những câu chuyện tận đâu đâu, rồi cùng nhau đi hái trộm nào bàng, nào sấu, nào chuối xanh… Trước khi sang đây, tôi dự định là sẽ đi kết hợp tàu điện ngầm và bus về cho tiết kiệm, nhưng lúc tới Midtown thì  cũng đã gần 9h tối, mà hệ thống giao thông công cộng ở đây không được tiện như ở châu Âu, cộng với cả đống hành lý cồng kềnh nên tôi tặc lưỡi bắt taxi làm tư bản một hôm, coi như thưởng cho mình ngày đầu tiên đến Mỹ. Anh chàng lái xe taxi gốc Nepal là người đầu tiên nói với tôi: “Welcome to the United States!” trước khi chở tôi về địa chỉ mà tôi đã ghi sẵn ra giấy. Tôi không ngờ là đường xá Atlanta lại nhiều dốc gập ghềnh như thế, ngồi xe mà có cảm giác như đang phi xe máy ở Sapa vậy. Quyết định đi taxi đúng là chuẩn quá đi!

Qua sự giới thiệu của một chị bạn bên Hà Lan, tôi liên lạc với anh T. đang học bên này để xin ngủ nhờ vài hôm trước khi đi tìm nhà. Tính tôi thường hay tìm hiểu thông tin về một người mới quen, không phải là tính hiếu kỳ mà đơn giản là tôi muốn biết người mà tôi sẽ gặp là ai, đối với tôi đó là một sự tôn trọng người bạn mới đó. Sau khi gõ fullname vào Google, ngoài mấy kết quả trả về là trộm cắp bị đánh chết hay tốt nghiệp trung cấp ngành tin học lol, tôi mắt chữ A mồm chữ O tay chân thì xoắn quẩy khi biết anh T. đã từng tham gia kỳ thi Olympic Vật lý quốc tế, còn em trai anh học dưới tôi mấy khóa đã từng được HCV Olympic Toán quốc tế. Tôi bắt đầu vã mồ hôi và lo sợ, từ khi lên đại học tới giờ tôi ham chơi hơn ham học, sợ không bắt chuyện được với những đối tượng như thế này. Tôi thở phào nhẹ nhõm khi hóa ra anh T. đã bị tha hóa biến chất theo thời gian cũng ham chơi hơn ham học như tôi, tôi đến trước cửa nhà rồi mà anh còn đang bận luyện game, bảo chờ anh tý anh xuống mở cửa. Và bữa ăn đầu tiên của tôi trên đất Mỹ là…mỳ tôm anh T. nấu.

Cùng nhà còn có thằng em T., ở cùng hai anh em được mấy hôm, tôi quyết định ở lại đây luôn vì thấy khá thoải mái, lại có một dàn karaoke và PS3 nữa chứ. Nhà cửa đã xong xuôi, chuẩn bị lên trường thôi tôi ơi. Campus của trường Gatech khá rộng, có cả một hệ thống xe Trolley và Stinger Bus đưa đón sinh viên trong trường, hôm đầu tiên lên trường tôi đã nhảy lên đi xung quanh trường tham quan một vòng rồi, lại hoài niệm ngày xưa hồi còn bên Thượng Hải vẫn thường hay dậy sớm bắt bus từ khu Yanchang campus xuống Baoshan campus mất gần một tiếng, xe chạy từ phía cổng nam rồi vòng ra sân vận động phía lầu Z, rồi đi qua cổng Bắc, không biết anh chị em Shangda có còn nhớ không. Hoài niệm mãi, tôi già thật rồi.

Tôi thích nhất ở Gatech là khu Student Center và những dãy hàng lang trong các tòa nhà. Ngay phía trước Student Center là một đài phun nước bao quanh bởi những vòng tròn bậc thang xếp chồng lên nhau cho đến khi chạm tới mặt đất. Tôi thi thoảng hay ra đây ngồi đọc sách hoặc mang laptop ra ngồi xem phim, vừa hưởng thụ những tia nắng dìu dịu, thi thoảng lại ngoái nhìn người qua lại, gái đẹp lọt vào mắt là chính, còn zai xinh thì bị filter mất rồi. Tầng 1 của Student Center có khu vui chơi giải trí gọi là Tech Rec, nào billard, nào bowling, PS và bóng bàn nữa. Anh em chúng tôi cứ chiều thứ 5 hàng tuần là lại tụ tập nhau cùng chơi billard, xong xuôi lại kéo nhau lên các quán Việt Nam ăn tối.

Tầng 2 của Student Center có một phòng gọi là “Under the Couch”, ở đó họ có một sân khấu nhỏ, có đủ đèn chiếu và các loại nhạc cụ, phía dưới là các dãy bàn ghế cho mọi người ngồi, có một quầy DJ ngay phía cửa ra vào chuyên phụ trách mục lựa chọn nhạc, tôi hay vào đây sau mỗi lần ăn trưa, nằm nghe nhạc và thậm chí là ngủ một giấc, có hôm tới 6h chiều họ đóng cửa tôi mới ra về. Tôi bắt đầu thấy thích giáo dục Mỹ vì cơ sở vật chất của họ tốt quá, lại có nhiều hoạt động phục vụ sinh viên trong trường nữa, những điều mà tôi chưa từng được thấy ở các nơi khác.

Chuyến roadtrip đầu tiên. Hai anh em chúng tôi lên đường xuất phát từ Atlanta, dự định sẽ đi về phía bang Alabama rồi đi dọc vùng Gulf Coast nơi có cơn bão Katrina cách đây gần 7 năm. Tối hôm đó trên đường tới Alabama, chúng tôi đi qua một bìa rừng mà không hề có sóng điện thoại, 3G không lên nên không thể Google Maps được, trên đường không thấy một bóng xe nào khác ngoài xe của chúng tôi, đi mãi đi mãi cuối cùng cũng ra khỏi được khu vực đó, đúng là một kỷ niệm hết hồn mà. Sáng hôm sau, chúng tôi đã có mặt ở Mississippi, ở đây tôi gặp chị L. là bạn của a T. hồi đại học. Chị L. tinh tế và chu đáo đúng chất người con gái Hà Nội, chỉ khổ cho những ai đang thầm thương trộm nhớ chị L. mà thôi, he he. Chúng tôi chạy xe dọc bờ biển, bảy năm sau cơn bão lịch sử, nơi đây trông giống như một khu nghỉ dưỡng mới được khám phá, vẫn còn đâu đó đôi nét hoang sơ, cát biển trắng xóa với thùng rác là những chiếc thùng phi nằm ưỡn bụng phơi mình trên cát. Tối tối chúng tôi cùng nhau nấu đồ ăn Việt Nam, đi bar và chơi billard. Sáng hôm sau trước khi ra về, tôi không quên ôm hôn hai chú chó của Mike, một trong những người bạn ở cùng nhà với chị L.

Có người không khỏi bồi hồi lúc ra đi…

Newyork xa hoa. Kỳ nghỉ Spring Break vừa rồi tôi đi Newyork, Washington DC và Boston. Ngồi xe bus 18 tiếng từ Atlanta lên New York, tôi đi qua gần hết miền Đông nước Mỹ. Chuyến đi chơi này tôi đi một mình, cũng hay vì tự do thoải mái không theo một lịch trình sẵn có nào cả. Trước khi tới New York, xe bus dừng tại Maryland, tôi thấy hơi đói và lạnh vì tối qua mới ăn một chiếc bánh croissant, tôi chạy vào tiệm Starbucks làm một tách cà phê cho ấm bụng. Bình minh Maryland đẹp quá, mặt trời đỏ rực như lòng đỏ trứng gà rưới thêm một lớp mỡ trong đang tan chảy, thi thoảng lại dập dìu chiếu xuống thảm cỏ qua những kẽ lá đang đu đưa theo gió sớm.

11h trưa, tôi đặt chân tới New York. Tôi ở nhờ nhà cô C. qua sự giới thiệu của cô bạn L. bên Thụy Sĩ. Cô C. bằng tuổi mẹ tôi, cái tuổi mà tôi hay đùa là “trâu cày đường nhựa” nên khổ quá. Cô cũng hiền và dễ tính như mẹ tôi vậy, tôi có cảm giác như mình đang ở nhà, được ăn bún riêu cua, kim chi, thịt luộc…Anh con trai cô bằng tuổi chị gái tôi, công việc kiểm toán của anh khá bận rộn nên hai anh em chỉ kịp ngồi nhậu với nhau một lúc đêm trước khi tôi rời New York.

New York xa hoa quá, nhiều tòa nhà cao trọc trời ở khắp mọi nơi, khu quảng trường nổi tiếng Time Squares có nhiều đèn led, màn hình chiếu ở trên cao, hôm tôi tới lại đúng St Patrick Day nên mọi người đổ hết ra đường trong trang phục blue xanh, nhộn nhịp tấp nập quá. Tôi gặp lại H., người bạn học cùng cấp 3 đã sang Mỹ gần 7 năm. Chúng tôi cùng nhau đi tới khu Wall Street, ấn tượng nhất đối với tôi là Trump Building tại 40th Wall Street, nơi trước đây được coi là Bank of Manhattan. Tôi mới chỉ đọc các sách về bất động sản và marketing của Trump, trong đó có đề cập về những thành công của những tòa nhà chọc trời của ông ở New York, một cái ở Wall Street, một cái ở Fifth Avenue, đến giờ mới có cơ hội tận mắt nhìn thấy, hoành tráng quá.

Newyork xa hoa hơn tôi tưởng tượng, nhưng hơi xô bồ…

Boston thanh bình. Rời New York, tôi háo hức tới Boston, nơi có hai trường đại học nổi tiếng Harvard và MIT, ước mơ được học tập tại nơi đây không chỉ là của riêng tôi mà còn là của sinh viên trên toàn thế giới. Tôi đến Boston vào đúng những ngày nắng đẹp, không hiểu sao khi đến nơi đây tôi có cảm giác như mình được sống lại những năm tháng thời đại học, cái nhựa sống của tuổi trẻ hừng hực khí thế. Tôi dành 1 ngày để tham quan MIT và 2 ngày để dạo quanh Harvard, hay chỉ đơn giản là ngồi dưới những hàng cây trong campus của Harvard hàng giờ như những sinh viên nơi đây để có cảm giác mình được sống trong không khí này.

Hôm tới MIT, may mắn cho tôi là đúng hôm diễn ra undergraduate admission session, tôi cứ thế nhảy vào đăng ký, tôi ghi mình sinh năm 94 và năm sau apply MIT =)), thế là có cơ hội vào trong student hall và được nghe một cô Admission Officer nói chuyện. Có những vị phụ huynh băn khoăn những câu hỏi rất thực tế như nếu con họ học MIT thì liệu có người yêu không, hay như thi trượt thì điểm thi trượt có bị ghi vào bảng điểm không. Ở MIT năm học đầu tiên bạn chưa phải vào một chuyên ngành cụ thể nào, năm thứ hai mới phải đăng ký chuyên ngành, và ngoài chuyên ngành chính bạn có thể đăng ký thêm các chuyên ngành phụ để học song song. Mặc dù MIT chuyên về science and engineering nhưng để đủ điều kiện tốt nghiệp, sinh viên phải tham gia đủ các khóa học về nghệ thuật, xã hội, lịch sử và thậm chí là thể dục nữa, toàn diện như thế thì lo gì không có người yêu nhỉ.

Quay trở lại Harvard ngày hôm sau, tôi đi một cái free tour do sinh viên Harvard tổ chức, có khá nhiều fun fact mà cô bạn dễ thương tour guide đề cập tới, nhưng tôi chỉ nhớ duy nhất 1 cái là nếu như bạn học trên thư viện tới sau 2h sáng thì bạn sẽ được ăn bánh ở cafeteria miễn phí. Ôi motivation học hành của các sinh viên:)). Tôi lang thang ra Harvard Square, có một ông già chạc 60 đang biểu diễn âm nhạc đường phố. Ông ăn mặc khá kỳ quái đủ các loại quần áo chắp vá nhiều màu sắc, còn nhạc cụ thì cũng kỳ quái không kém, kết hợp từ xong nồi bát đĩa đến tất cả những thứ gì có thể phát ra âm thanh. Bỗng dưng tôi nhìn thấy cái biển đề motto của ông: “Only those who attempt the absurd will achieve the impossible”. Tôi nghĩ đó không chỉ là điều ông nghĩ mà còn là Harvard’s spirit nữa.

Tôi dành cả buổi chiều cuối cùng tại Boston để ngồi lì trong tiệm sách The Coop của Harvard. Trong đó họ có kê những chiếc ghế gỗ nhỏ ngay bên cạnh những giá sách để mọi người có thể ngồi đọc tại chỗ. Tôi thì thích thoải mái nên ngồi bệt luôn xuống đất, ngồi đọc say sưa mấy quyển sách của The Economist hay Harvard Business Review. Cuối cùng tôi mua tổng cộng 5 quyển, đúng là hơi điên một tý vì cả 2 năm học Master tôi chưa hề mua quyển sách nào lol. Nhưng kệ, thi thoảng điên 1 tý cũng hay.

Ở Boston tôi ở nhờ nhà anh bạn Chris, fiancé của một chị bạn tôi. Anh hiền thật, cứ đi làm về là ở nhà để chờ chat với chị bạn tôi ở Việt Nam, chúng tôi cùng nhau chia sẻ cái sự nhọc nhằn của distance love và cùng thông cảm cho nhau, hay thi thoảng cùng cười phá lên khi cả hai đã cùng ở trong một tình cảnh khó xử, ví dụ như phải present trước bố mẹ vợ tương lai chẳng hạn:)).

Sáng hôm sau tôi phải dậy sớm ra sân bay, lúc này Chris vẫn đang ngủ, tôi không muốn đánh thức anh dậy, tôi ra khỏi nhà sau khi gửi lại anh tấm postcard cảm ơn anh hình con mèo tôi mua ở Atlanta. Tôi rời Boston trong lòng đầy lưu luyến.

…Harvard ơi có ngày rồi tôi sẽ trở lại…

                                                                                      Atlanta March 27, 2012

10 Responses

  1. Đọc xong Entry của anh thấy háo hức về cuộc sống Master ở Mỹ quá. BTW, subcribe blog của anh lâu lâu rồi mà mãi hôm nay mới biết học cùng Tổng hợp với anh Tùng Kelvin😀.

  2. Chúc cho ước mơ của anh thành hiện thực nhé🙂

  3. Thượng Hải, Hà Lan, Hoa Kỳ, @.@ Những miền đất mơ ước.

  4. Anh Tùng được đi cả Mỹ để thực tập ah? Sướng quá. Em tưởng EM chỉ được đi vòng vòng Châu Âu thôi chứ a?

  5. Hi Tùng, rất thích các bài viết của bạn, và cảm ơn những thông tin chia sẻ bổ ích của bạn nhé. Hồi đầu năm nay m có apply hb và blog này của Tùng đã giúp m rất nhiều. Mong Tùng tiếp tục giúp đỡ và inspire mọi người nhé:)

  6. Nice to meet you. Doc nhung bai viet cua anh, thay rat hay. Chuc anh luon vui ve va thanh cong🙂

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: